MinhQuan.info

Tui là 1 kẻ xấu xí, vô duyên, nhiều chuyện, lười biếng, hậu đậu, ngạo mạn, kiêu căng, ngang tàng, bướng bỉnh, bảo thủ, thù dai, cau có, khó chịu, đanh đá, dữ dằn, cộc cằn, lì lợm, hiềm khích, ganh tỵ, tiểu nhân, nham hiểm, ích kỉ, độc ác, tham lam … nếu bạn vẫn thích những điều đó từ tui thì tui rất vui được làm quen với bạn.

More About Me

Dream, Dream, Dream

Close

Blog

Previous Next

In Vietnam, shopping is a battlefield.

ithinkincomics:

In Vietnam, shopping is a battlefield.

I’m not that avid of a shopper. Most of my clothes are hand-me-downs from my sister. I hate trying on clothes, and shopping for extended periods of time gives me a headache. Shopaholics, I know– I’m weird.

But when I went to Vietnam, I experienced none of the above. That’s because shopping in Vietnam is a whole different kind of experience. Whether this is a better or worse experience depends on…

View On WordPress

:D

Tại sao cũng cách làm như vậy, câu chuyện cũng na ná như vậy nhưng xem của người ta mình thấy xúc động, muốn rơi nước mắt, còn xem của các bạn nhà mình làm thì thấy nó cứ hụt hẫng và nhiều khi còn thấy hơi khó chịu nữa. Chất liệu cho câu chuyện là có, cách thức làm thì có thể học theo format của người ta được, nhưng chẳng hiểu sao nó vẫn không có được cái “chất thơ” như người ta.

Chuyện về 2 ông bà cụ, cụ ông 95 tuổi vừa góa vợ lấy cụ bà 70 tuổi. Hai ông bà vừa kết hôn vào năm ngoái sau khi bà từ Bắc vào thăm ông và được ông giữ lại luôn bên mình cho hai bên có bầu có bạn, tiện thể chăm sóc nhau về thể chất lẫn tinh thần. Giờ đây ông có ước muốn là có một tuần trăng mật với bà nhân kỉ niệm một năm ngày cười của ông bà. Có thể thấy một câu chuyện về 2 ông bà cụ, với tuổi đời trải dài gần cả thế kỷ của họ chắc hẳn sẽ có nhiều thứ hay để làm, chưa kể cụ ông lại từng là chiến sĩ Điện Biên Phủ thì có lẽ có ngồn ngộn những thứ tư liệu để mà khai thác, như chuyện ông đi bộ đội thế nào, chuyện ông và người vợ trước ra sao, bà và chồng trước như thế nào, hành trình về tình yêu, thời trai trẻ của ông bà …

Hoặc giả vì người mình vốn dĩ có lối sống tương đôi êm đềm, đều đều, na ná giống nhau nên khó khai thác những chuyện riêng tư, cá nhân thì có lẽ cũng nên chuyển sang làm cái gì đó cho ông bà thấy thích, tháy hứng thú thì có lẽ hay hơn. Để cho ông bà vào nhà hàng ăn súp, cho 2 ông bà nghe nhạc thính phòng (mà mình đoán là ông bà thích nhạc đỏ hơn), rồi các màn diễn bất ngờ đột xuất … với 2 ông bà cụ theo mình là không hợp. Người mình vốn phản ứng chậm, đó là người trẻ chứ đứng nói chi người già, và nếu có bắt kịp với chuyện gì đang diễn ra thì cũng ít khi nào biểu lộ “exciting” lắm.

Nói chung sau khi xem xong mình chỉ thấy các bạn làm được mỗi việc là giới thiệu cho mọi người biết các bạn đã lên kịch bản như thế nào, đã “dụ” ông bà đi Vũng Tàu ra sao. Rồi sau đó thì khoe các bạn đã setup máy quay bí mật, núp lên núp xuống ở tản đá ngoài biển, hóa thân thành bồi bàn để quay lén giúp cho ông bà tự nhiên hay giả dạng làm thợ chụp ảnh nghiệp dư để chụp hình cho ông bà bất ngờ… nó làm mình cảm giác cứ như là đang xem cảnh hậu kì cho chương trình Just for Laughs vậy.

Mà có khi là just for laughs thật vì trước đó trong ekip còn quay qua tự khen nhau là may quá 2 ông bà cụ không biết gì cả, không thấy có gì nghi ngờ!? Nhưng ngay cảnh sau đó khi gặp cảnh trục trăc máy móc các bạn tạo ra một khoảng lặng rất lâu, trong lúc thời gian “chết” đó thì 2 ông bà quay sang ăn súp nói chuyện với nhau và khen một câu tụi nó “lên kịch bản” cũng được đó chứ.

Chẳng phải chê trách gì đâu chỉ là thấy ôi sao mà buồn.

Back to Top

Ask me anything

Previous Next
Back to Top

Submit

Previous Next
Back to Top
© 2014 MinhQuan.info

Vanity by Pixel Union