MinhQuan.info

Tui là 1 kẻ xấu xí, vô duyên, nhiều chuyện, lười biếng, hậu đậu, ngạo mạn, kiêu căng, ngang tàng, bướng bỉnh, bảo thủ, thù dai, cau có, khó chịu, đanh đá, dữ dằn, cộc cằn, lì lợm, hiềm khích, ganh tỵ, tiểu nhân, nham hiểm, ích kỉ, độc ác, tham lam … nếu bạn vẫn thích những điều đó từ tui thì tui rất vui được làm quen với bạn.

More About Me

Dream, Dream, Dream

Close

Blog

Previous Next

In Vietnam, shopping is a battlefield.

ithinkincomics:

In Vietnam, shopping is a battlefield.

I’m not that avid of a shopper. Most of my clothes are hand-me-downs from my sister. I hate trying on clothes, and shopping for extended periods of time gives me a headache. Shopaholics, I know– I’m weird.

But when I went to Vietnam, I experienced none of the above. That’s because shopping in Vietnam is a whole different kind of experience. Whether this is a better or worse experience depends on…

View On WordPress

:D

Tại sao cũng cách làm như vậy, câu chuyện cũng na ná như vậy nhưng xem của người ta mình thấy xúc động, muốn rơi nước mắt, còn xem của các bạn nhà mình làm thì thấy nó cứ hụt hẫng và nhiều khi còn thấy hơi khó chịu nữa. Chất liệu cho câu chuyện là có, cách thức làm thì có thể học theo format của người ta được, nhưng chẳng hiểu sao nó vẫn không có được cái “chất thơ” như người ta.

Chuyện về 2 ông bà cụ, cụ ông 95 tuổi vừa góa vợ lấy cụ bà 70 tuổi. Hai ông bà vừa kết hôn vào năm ngoái sau khi bà từ Bắc vào thăm ông và được ông giữ lại luôn bên mình cho hai bên có bầu có bạn, tiện thể chăm sóc nhau về thể chất lẫn tinh thần. Giờ đây ông có ước muốn là có một tuần trăng mật với bà nhân kỉ niệm một năm ngày cười của ông bà. Có thể thấy một câu chuyện về 2 ông bà cụ, với tuổi đời trải dài gần cả thế kỷ của họ chắc hẳn sẽ có nhiều thứ hay để làm, chưa kể cụ ông lại từng là chiến sĩ Điện Biên Phủ thì có lẽ có ngồn ngộn những thứ tư liệu để mà khai thác, như chuyện ông đi bộ đội thế nào, chuyện ông và người vợ trước ra sao, bà và chồng trước như thế nào, hành trình về tình yêu, thời trai trẻ của ông bà …

Hoặc giả vì người mình vốn dĩ có lối sống tương đôi êm đềm, đều đều, na ná giống nhau nên khó khai thác những chuyện riêng tư, cá nhân thì có lẽ cũng nên chuyển sang làm cái gì đó cho ông bà thấy thích, tháy hứng thú thì có lẽ hay hơn. Để cho ông bà vào nhà hàng ăn súp, cho 2 ông bà nghe nhạc thính phòng (mà mình đoán là ông bà thích nhạc đỏ hơn), rồi các màn diễn bất ngờ đột xuất … với 2 ông bà cụ theo mình là không hợp. Người mình vốn phản ứng chậm, đó là người trẻ chứ đứng nói chi người già, và nếu có bắt kịp với chuyện gì đang diễn ra thì cũng ít khi nào biểu lộ “exciting” lắm.

Nói chung sau khi xem xong mình chỉ thấy các bạn làm được mỗi việc là giới thiệu cho mọi người biết các bạn đã lên kịch bản như thế nào, đã “dụ” ông bà đi Vũng Tàu ra sao. Rồi sau đó thì khoe các bạn đã setup máy quay bí mật, núp lên núp xuống ở tản đá ngoài biển, hóa thân thành bồi bàn để quay lén giúp cho ông bà tự nhiên hay giả dạng làm thợ chụp ảnh nghiệp dư để chụp hình cho ông bà bất ngờ… nó làm mình cảm giác cứ như là đang xem cảnh hậu kì cho chương trình Just for Laughs vậy.

Mà có khi là just for laughs thật vì trước đó trong ekip còn quay qua tự khen nhau là may quá 2 ông bà cụ không biết gì cả, không thấy có gì nghi ngờ!? Nhưng ngay cảnh sau đó khi gặp cảnh trục trăc máy móc các bạn tạo ra một khoảng lặng rất lâu, trong lúc thời gian “chết” đó thì 2 ông bà quay sang ăn súp nói chuyện với nhau và khen một câu tụi nó “lên kịch bản” cũng được đó chứ.

Chẳng phải chê trách gì đâu chỉ là thấy ôi sao mà buồn.

Việt Nam: Quá tệ hay quá tuyệt?

Từ 6 tháng nay, tin tức tôi đọc chủ yếu là dòng thời sự được cập nhật qua… Facebook. Thật vô cùng sinh động vì ở đây, mình thấy rất rõ cái gì đang khiến người ta giận dữ, cãi cọ, buồn sầu.

Nhân dịp tình hình đang rất sôi sục vì “bức tâm thư” được cho là của một người Nhật gửi Việt Nam, tôi nhớ vài chuyện thú vị trong mối tương quan người Việt – người nước ngoài này. Đây chỉ là những câu chuyện dọc đường đi, và chắc chắn không đủ khái quát để đưa ra kết luận.

Đường làng rất đẹp ở Sa Đéc

1. Du khách nước ngoài và Việt Nam

Trên đường, tôi gặp vài bạn du khách đã từng đến Việt Nam và có ấn tượng vô cùng xấu về nước tôi. Xấu đến mức họ liên tục nói về Việt Nam như một kinh nghiệm rất tệ.

Chẳng hạn như:
- Đánh giày: mời chào 2 đồng, đánh giày xong đòi 4 đồng –> kết luận: đồ lừa lọc ranh con!
- Đi thuyền: người phụ nữ chèo thuyền suốt dọc đường cứ kể lể gia cảnh. Lúc kết thúc chuyến đi, bạn du khách đưa tiền tip và cô chèo thuyền trề môi ra hiệu là ít quá –> kết luận: đồ vô lễ!
- Trên phố: chèo kéo đến mức níu chân níu tay, cãi cọ –> kết luận: quá lằng nhằng!!

Tôi (và chắc bạn cũng vậy) hoàn toàn có thể hình dung được những sự việc mà các bạn du khách ấy kể.

Nhưng tôi cũng gặp một số bạn rất thích Việt Nam. Thích theo kiểu “trời, cà phê ở đó là ngon nhất quả đất”, hay “bún bò, ngày nào tui cũng ăn bún bò”. Hoặc như David bạn tôi, ông hỏi đường và được chị bán cơm tấm lấy xe máy chở đến tận nơi. Hoặc như Glyn bạn tôi, ông đến Việt Nam cả chục lần, có bạn bè thân quý là những người bán dạo ở khu Đề Thám.

Trải nghiệm tốt hay xấu về Việt Nam – khó có thể nói bên nào nhiều hơn, vì những gì nghe được rốt cục cũng chỉ là kinh nghiệm cá nhân của tôi. Nhưng có một điều là khi nghe một người nước ngoài bảo rằng đất nước tôi quá tệ hoặc quá tuyệt, trước hết tôi phải nhìn xem người đó là ai đã.

Thật ra với tư cách là một du khách, tôi cho rằng mình chỉ tiếp xúc với một bề mặt rất nhỏ của đất nước đó. Một xã hội luôn phức tạp và đa chiều hơn rất nhiều so với những gì mà một du khách có thể nhìn thấy.

Tôi cũng gặp vài chuyện bực mình ở vài đất nước. Nhưng đơn giản là bạn không thể đến Ấn Độ với niềm hy vọng sẽ nhìn thấy một đất nước sạch sẽ ngăn nắp như Singapore, người dân cư xử lễ nghĩa như Nhật Bản, và thức ăn thì hợp khẩu vị như ở nhà mình. Ấn Độ là Ấn Độ, bạn có thể thích hoặc không thích, nhưng khó có thể đòi hỏi đất nước đó phải thay đổi cho phù hợp với niềm mong mỏi của bạn.

Sông Hằng thiêng liêng của người Ấn, nơi diễn ra hầu như mọi hoạt động của một đời người: cầu nguyện, uống nước thiêng, tắm gội, giặt giũ, hoả thiêu người chết… Ấn Độ là một xứ sở rất khác biệt.

Ngay lần đầu đặt chân đến Mexico, tôi đã được lái taxi ở sân bay “chào mừng” bằng một cú lừa: đưa địa chỉ và hỏi giá, anh bảo 200 peso. Trèo lên xe chạy được một đoạn, anh ra hiệu bảo 400 peso. Nhưng Mexico vẫn là một đất nước xinh đẹp và đầy thú vị.

“Giao thông” ở thành phố Turbo, Colombia. Nhưng mình mong đợi gì? Đây đâu phải New York!

2. Người Việt mình và nước Việt mình

Mẫu câu phổ biến nhất tôi vẫn hay nghe là: “Ở Việt Nam thì…”, “Người Việt thì…”. Người ta than phiền từ hệ thống chính trị, y tế, chuyện tham nhũng, giao thông, ô nhiễm… cho đến chuyện chó chuyện mèo – trên cơ sở so sánh với một quốc gia phát triển nào đó.

Ở Mĩ thì…”, “ở châu Âu thì…”. Có một nghịch lý là những người than phiền nhiều nhất thường là những người hưởng nhiều lợi ích hơn trong xã hội. Họ được học hành tử tế (có khi do chính hệ thống chính trị mà họ than phiền đài thọ cho đi học), có công ăn việc làm tốt đẹp, có cơ hội đi đó đây để nhìn thấy Mĩ hay châu Âu ra sao. Còn những người thực sự nghèo khổ thì đang phải vật lộn đâu đó kiếm cơm, thay vì ngồi than phiền trên Facebook.

Nhưng than phiền có lẽ là thói xấu chung của loài người chứ không chỉ riêng người Việt. Tôi đã nghe những người Canada, Mĩ và Anh mỗi khi nhắc về đất nước mình thì luôn đi kèm với những phát biểu đầy bất bình về chính phủ, luật pháp, thuế, người nhập cư…

Đúng là có những đất nước giàu có hơn, văn minh hơn, hệ thống an sinh xã hội tốt hơn so với những nước khác. Nhưng với một người hay than phiền, thì có lẽ không nơi nào trên trái đất này đủ tốt để sinh sống.

Có một câu chuyện tôi đọc được từ blog, thấy rất đáng để nghĩ.

Người kể là một anh hay đi lại, tôi biết anh ấy do lúc trước thường theo dõi một diễn đàn du lịch. Anh kể chuyện gặp một cặp vợ chồng già người Việt đi thăm con ở nước ngoài, đang rối rắm tại sân bay với mớ hành lý phải đóng tiền quá cước lên đến cả ngàn đô la. Các cụ không biết tiếng Anh, và dĩ nhiên cũng không biết những phép tắc đi lại. Các cụ cãi cọ ầm ĩ (bằng tiếng Việt), gây chút ít tắc nghẽn ở quầy check-in.

Vì cùng là người Việt, nên anh bước ra làm phiên dịch cho các cụ và nhân viên sân bay, rồi tự nhiên lại trở thành người giúp các cụ tháo dỡ và đóng gói lại mớ hành lý theo hướng dẫn của sân bay để giảm tiền quá cước. Trong lúc đó, những người Việt xung quanh chỉ đứng nhìn, còn hai cụ thì khi xong việc cũng không cảm ơn. Nhưng kết thúc câu chuyện, anh viết rằng có lẽ hàng không Việt Nam nên có một buổi hướng dẫn những người lớn tuổi – những người lần đầu ra nước ngoài để họ biết phải làm gì và không nên làm gì.

Dĩ nhiên hàng không Việt Nam chắc không đọc câu chuyện anh viết. Nhưng tôi nghĩ thái độ và hành động của anh bạn đó đáng trân trọng hơn nhiều so với việc chỉ nhìn sự việc và lặp lại mẫu câu “Ở Việt Nam thì…” và “Người Việt thì…”.

Bác bán kẹo kéo với nụ cười chất phác của một ông già miền Tây

Mít Đặc
Viết từ Playa Del Carmen, Mexico
(Hình ảnh của blog đều do Mít Đặc ghi lại trong suốt chuyến đi)

Back to Top

Ask me anything

Previous Next
Back to Top

Submit

Previous Next
Back to Top
© 2014 MinhQuan.info

Vanity by Pixel Union