MinhQuan.info

Tui là 1 kẻ xấu xí, vô duyên, nhiều chuyện, lười biếng, hậu đậu, ngạo mạn, kiêu căng, ngang tàng, bướng bỉnh, bảo thủ, thù dai, cau có, khó chịu, đanh đá, dữ dằn, cộc cằn, lì lợm, hiềm khích, ganh tỵ, tiểu nhân, nham hiểm, ích kỉ, độc ác, tham lam … nếu bạn vẫn thích những điều đó từ tui thì tui rất vui được làm quen với bạn.

More About Me

Dream, Dream, Dream

Close

Blog

Previous Next

Không uống rượu, đàn ông Việt Nam giải trí bằng gì?

Việt Nam đang tiêu thụ quá nhiều rượu bia và đó là điều không tốt. Nhưng những nỗ lực CẤM liệu có giải quyết được vấn đề khi đấy là con đường giải thoát hiếm hoi của tinh thần?

Bộ Y Tế đang gây xôn xao dư luận với đề xuất cấm bán rượu bia sau 22 giờ. Một đề xuất mà Bộ cho rằng “tối ưu” trong tình trạng lạm dụng rượu bia ở nước ta bây giờ, với hàng loạt con số thống kê đáng sợ, từ tỷ lệ tai nạn giao thông do rượu bia, bạo lực gia đình, giảm khả năng lao động.

Đúng là người Việt Nam uống bia rượu quá nhiều. Nhưng câu hỏi đặt ra là vấn đề ấy có giải quyết được bằng một lệnh CẤM khi mà bằng cách này hay cách khác đàn ông Việt Nam vẫn sẽ tìm ra cách để uống bia rượu. 21 giờ 59 phút, họ có thể gọi một két bia và ngồi đâu đó đến sáng hôm sau.

Bởi rốt cục thì nếu không uống, đàn ông Việt Nam còn biết giải tỏa bằng gì?

Họ sẽ giải trí bằng việc tập thể thao chăng?

Nỗ lực quản lý việc bán bia rượu gây tranh cãi này đến đúng vào thời điểm mà giải bóng đá quốc gia lại vừa nổ ra một scandal móc ngoặc tỷ số lớn. Thể thao thành tích cao của nước ta thì khỏi phải kể nhiều: không xứng đáng trở thành điểm tựa tinh thần cho bất kỳ ai. Còn thể thao phong trào, thì thậm tệ kém.

Bạn hoàn toàn có thể đi suốt 10 cây số trong nội đô của các thành phố lớn và không gặp một không gian công cộng nào có thể chơi được thể thao. Quy hoạch đô thị đơn giản là không cho người ta chơi thể thao. Nếu muốn, họ có thể bỏ ra một chi phí “không tồi” để thuê sân tennis – môn thể thao của giới trung lưu. Ngay cả sân bóng đá cũng sẽ phải thuê và di chuyển với khoảng cách xa. Cầu lông là một thứ xa xỉ trong nội thành.

Hay là họ sẽ tìm kiếm sự giải tỏa trong chuyện chăn gối?

Người ta cứ hay nêu ra tấm gương nước Nhật trong việc phát triển kinh tế thời hậu chiến với đủ các đặc điểm siêu phàm của con người nơi này. Nhưng có một đặc điểm quan trọng không mấy khi được nhắc đến: ẩn ức tình dục của họ được đáp ứng (hoặc ít nhất là tìm cách đáp ứng). Ngay từ trong thập kỷ 50 và 60, người Nhật đã có thể nhìn thấy những người phụ nữ khỏa thân trên màn ảnh qua các ấn phẩm văn hóa phương Tây được nhập khẩu tự do. Rồi sau đó, là một ngành công nghiệp tình dục nội địa quy mô.

Cho đến hôm nay thì nước Nhật thậm chí đã không còn hứng thú với tình dục. Nhưng những rào cản về đạo đức trong xã hội cho đến hôm nay vẫn khiến người Việt Nam tìm kiếm về sex trên Internet nhiều nhất trên thế giới. Một loại ẩn ức. Phụ nữ, tất nhiên không có khái niệm về việc trau dồi kỹ năng tình dục – thứ đôi lúc còn được coi là “đồi bại”. Ở đâu đó bạn vẫn có thể đọc được tâm sự của một người phụ nữ cảm thấy “choáng, sốc” vì biết chồng cô ta quan tâm đến chủ đề này.

Tình dục chưa bao giờ được tạo điều kiện để phát triển ở Việt Nam cho dù là ở sau cánh cửa phòng ngủ của mỗi gia đình. Các kỹ thuật và tư tưởng tình dục, sau nhiều năm mở cửa, vẫn là chủ đề ngại ngần khi được nhắc đến. Trong khi, nó đáng ra có thể là một dạng kỹ năng sống cần được đào tạo ở quy mô… xã hội.

Một người đàn ông liệu sẽ tìm được bao nhiêu cảm hứng từ người phụ nữ nằm “nhắm mắt xuôi chân” chờ ở nhà để thực hiện một nghĩa vụ. Và ngay cả khi họ tìm đến với thị trường mại dâm – thứ luôn tồn tại bất chấp các nỗ lực cấm đoán – thì cũng hầu hết lại chỉ có các cô gái “nhắm mắt xuôi chân” để giải quyết bản năng thuần túy. Thậm tệ nhàm chán.

Và tổng quan hơn, nếu nhìn vào bức tranh chung của xã hội, thì đại đa số đàn ông Việt Nam sẽ lấy cái gì làm điểm tựa tinh thần nếu không phải là uống bia rồi về… đi ngủ cho đến ngày hôm sau?

Kinh tế, chính trị, văn hóa, cái gì có thể bấu vào để tìm niềm cảm hứng? Không uống cho say, thì tỉnh để làm gì?

Đức Hoàng

đi lang thang bỗng tìm ra đến 7 food blogger người Việt và bất ngờ hơn cả với mình là tất cả bọn họ đều đã xuất bản ít nhất một quyển sách dựa trên những bài viết, những chia sẻ từ blog của họ. giờ thì thấy mình nhận xét sai hoàn toàn về thời đại handmade holic này rồi.

Khi một người biết tất cả nhưng không có quyền quyết định điều gì thì đó là bi kịch của riêng anh ta. Khi một kẻ không hề biết gì nhưng có quyền quyết định tất cả thì đó là bi kịch của những người còn lại.

Thôi rồi còn chi đâu anh ơi
Có còn lại chăng dư âm thôi
Trong cơn thương đau men đắng môi

Yêu rồi tình yêu sao chua cay
Men nào bằng men thương đau đây
Hỡi người bỏ ta trong mưa bay

Phương trời mình đi xa thêm xa
Nghe vàng mùa thu sau lưng ta
Anh ơi, anh ơi thu thiết tha

Ơi người vì ta qua phong ba
Có còn gì sâu trong tâm tư
Mắt lệ mờ hoen dư âm xưa

Một vầng trăng vỡ đã thôi không theo nhau
Cuộc tình đã lỡ với bao nhiêu thương đau
Hết rồi thôi đã không còn gì thật rồi
Chỉ còn hiu hắt cơn sầu không nguôi

Con đường mình đi sao chông gai
Bước vào đời nhau qua bao nay
Anh ơi, anh ơi sao đắng cay

Thôi đành vùi sâu tâm tư thôi
Hết rồi còn chi đâu anh ơi
Hết rồi còn chi đâu anh ơi…

(Sáng Tác: Thanh Bình - Trình bày: Lệ Quyên)

Back to Top

Ask me anything

Previous Next
Back to Top

Submit

Previous Next
Back to Top
© 2014 MinhQuan.info

Vanity by Pixel Union